Trong xã hội hiện đại, “con mê game” đã trở thành nỗi trăn trở của rất nhiều bậc phụ huynh. Không ít cha mẹ rơi vào tình huống bất lực khi con dành phần lớn thời gian cho trò chơi điện tử, ít chia sẻ, ít giao tiếp với gia đình. Nhưng có phải con cái thật sự muốn xa cách cha mẹ? Hay chỉ vì chúng chưa tìm thấy sự thấu hiểu và kết nối?

Câu chuyện dưới đây từ sự kiện “Kiến tạo cuộc đời mới – Đường về hạnh phúc” do  Học viện Minh Trí Thành tổ chức (16 – 17/8 tại Hà Nội) sẽ mang đến cho  bạn lời giải đầy cảm xúc và thực tế.

Con mê game và khoảng cách ngày càng lớn dần

Câu chuyện của chị Nguyễn Linh (45 tuổi, Hà Nội) tại sự kiện “Kiến tạo cuộc đời mới – Đường về hạnh phúc” do Học viện Minh Trí Thành tổ chức, chính là một minh chứng sống động. Là một kế toán bận rộn, chị Linh thường rời nhà từ sáng sớm và chỉ trở về khi đêm đã xuống. Cuộc sống cuốn chị đi trong những con số, để rồi một ngày chị chợt giận mình nhận ra sợi dây gắn kết với cậu con trai lớn – nay đã học lớp 9 gần như đứt đoạn từ khi con bước vào tuổi 13.

Cậu bé vẫn học, nhưng học trong sự đối phó, không có mục tiêu rõ ràng. Thời  gian rảnh, con tìm đến game điện tử như một thế giới riêng để trú ngụ. Mọi lời khuyên răn, mọi sự chỉ dẫn từ mẹ dường như chỉ làm con thêm khép kín. “Tôi cảm thấy bất lực vô cùng. Con chẳng chịu nghe lời, cứ im lặng rồi quay vào màn hình máy tính. Thời điểm đó tôi khủng hoảng đến mức nhiều lần rơi nước mắt” chị Linh nghẹn ngào kể lại.

con-me-game-1

Hành trình tỉnh thức: Thay đổi từ chính bản thân mình

Khi không còn biết phải làm sao, chị Linh vô tình tìm thấy những chia sẻ của Thạc sĩ Tâm lý Nguyễn Thị Lanh trên mạng xã hội. Một điều gì đó trong tim mách bảo chị rằng: “Đã đến lúc mình phải thay đổi.” Chị quyết định tham gia chương trình “Đường đến trái tim con” và đó chính là bước ngoặt lớn nhất trong hành trình làm mẹ. 

Chị Linh kể: “Tôi vỡ lẽ ra rất nhiều điều. Hóa ra, những điều mình làm với con bấy lâu nay đều chưa đúng. Tôi luôn nghĩ mình yêu con, muốn tốt cho con, nhưng cái cách tôi thể hiện chỉ khiến con thấy bị áp đặt, bị kiểm soát. Tôi không còn là người mẹ đồng hành, mà vô tình trở thành người mẹ khiến con phải phòng thủ.”

Từ những buổi học đầu tiên, chị bắt đầu tập lắng nghe mà không phán xét, tập thấu hiểu thay vì áp đặt, và tập kiên nhẫn thay vì nóng vội. Sự thay đổi ấy ban đầu không dễ dàng, nhưng từng chút một, con trai chị nhận ra rằng mẹ đã khác trước. Và rồi, cậu bé bắt đầu mở lời, bắt đầu chia sẻ. “Giờ đây, những bữa cơm không còn im lặng. Thay vào đó là tiếng cười, những câu chuyện nhỏ nhặt nhưng đầy ấm áp. Tôi đã tìm lại được con trai mình – không phải vì tôi bắt con thay đổi, mà vì tôi đã thay đổi trước,” chị Linh hạnh phúc nói.

con-me-game-2

Từ áp đặt đến thấu hiểu

Cũng tại chương trình “Kiến tạo cuộc đời mới – Đường về hạnh phúc”, chị Nguyễn Thị T. từ Nghệ An đã rơi nước mắt khi kể về hành trình của mình. Con trai chị gần 30 tuổi, tốt nghiệp đại học nhưng lại chọn làm công việc khác hẳn ngành học trước đây. Điều khiến chị đau lòng là chính chị từng buộc con học ngành mà mình cho là “ổn định”, bất chấp ước mơ thật sự của con. “Tôi nghĩ như vậy là thương con, nhưng thực chất tôi chỉ đang áp đặt mong muốn của mình,” chị T. nghẹn ngào.

Mâu thuẫn ấy khiến khoảng cách giữa hai mẹ con ngày càng lớn. Cộng thêm những tổn thương từ cuộc hôn nhân không trọn vẹn, con trai chị dần trở nên khép kín, sống trong thế giới riêng, thức đêm, ngủ ngày và tìm đến game như một nơi trú ẩn. Chỉ đến khi bước chân vào các chương trình học cùng cô Lanh, chị mới nhận ra: bản thân mình cũng đang mang trong lòng biết bao vết thương chưa từng được chữa lành – từ tuổi thơ thiếu sự sẻ chia, đến những năm tháng sống trong sự khắt khe của mẹ chồng. Và chị đã vô thức lặp lại điều đó với chính con trai mình.

con-me-game-2

Nhờ sự đồng hành của các chuyên gia, chị T. học cách chữa lành chính mình, học cách lắng nghe thay vì kiểm soát. Dần dần, con trai chị thay đổi. Từ một chàng trai chìm đắm trong game, anh đã biết sắp xếp thời gian, rèn luyện thể chất, ngủ sớm, dậy sớm và quan trọng nhất là bắt đầu cởi mở hơn trong những cuộc trò chuyện với mẹ. “Tôi nhận ra rằng muốn con thay đổi thì trước hết mình phải thay đổi. Khi con nhìn thấy sự bình an và yêu thương nơi mẹ, con cũng sẽ tự khắc điều chỉnh theo. Gia đình tôi đã thật sự tìm lại hạnh phúc,” chị T. xúc động chia sẻ.

Góc nhìn từ chuyên gia: Con mê game không phải là vấn đề gốc rễ

Theo Thạc sĩ Tâm lý Nguyễn Thị Lanh, không có đứa trẻ nào muốn trở nên bướng bỉnh hay hư hỏng. Việc trẻ nghiện game hay khép kín không chia sẻ thường chỉ là hệ quả của những tổn thương âm thầm tích tụ. Khi cha mẹ quá kiểm soát, thường xuyên mắng mỏ, so sánh, không lắng nghe và không ghi nhận, con sẽ hình thành niềm tin rằng “cha mẹ không hiểu mình.” Chính vì vậy, chúng tìm đến game hay thế giới ảo như một nơi trú ẩn an toàn.

con-me-game-3

“Muốn con thay đổi, trước hết cha mẹ phải thay đổi. Bên trong mỗi đứa trẻ đều có một con người tuyệt vời. Nếu chúng trở nên xa cách hay mê game, thì chính cha mẹ cần nhìn lại mình: mình đã nuôi dưỡng hạt giống gì trong con? Hãy đặt mình vào vị trí của con, hãy lắng nghe và tôn trọng con, khi đó con mới có thể mở lòng trở lại,” cô Nguyễn Thị Lanh chia sẻ.

Câu chuyện của chị Linh và chị T. không chỉ là trải nghiệm cá nhân, mà còn là lời nhắc nhở đầy sâu sắc dành cho mọi bậc cha mẹ. Trong guồng quay của cuộc sống, đôi khi chúng ta mải miết lo toan mà quên mất rằng con cái đang cần nhất chính là sự thấu hiểu và đồng hành. Khi con mê game, điều chúng ta cần không phải là ép buộc hay cấm đoán, mà là một hành trình quay về để kết nối lại với con từ những điều giản dị nhất.

Đó có thể là một bữa cơm gia đình tràn ngập tiếng cười thay vì im lặng. Đó có thể là một buổi trò chuyện nơi cha mẹ lắng nghe nhiều hơn nói, thấu hiểu nhiều hơn phán xét. Và quan trọng hơn cả, đó là khi cha mẹ biết cách chữa lành chính mình để trao cho con một tình yêu không điều kiện, một sự đồng hành bình an. Khi ấy, game sẽ không còn là nơi con tìm đến để trốn chạy, mà chỉ đơn giản là một thú vui giải trí trong cuộc sống đầy sắc màu.

“Con mê game” không phải là bản án cho tương lai, mà là một cơ hội để cha mẹ nhìn lại chính mình và học cách yêu thương con đúng cách. Khi cha mẹ thay đổi, chuyển hóa, con cái cũng sẽ tự khắc thay đổi theo. Và khi gia đình tìm lại được tiếng cười, hạnh phúc sẽ tự nhiên nở hoa trong từng khoảnh khắc đời thường.

Như thông điệp mà Học viện Minh Trí Thành gửi gắm: “Chìa khóa của hạnh phúc nằm ngay bên trong mỗi người. Hãy mở cánh cửa nội tâm, để ánh sáng yêu thương dẫn đường cho chính mình và cho cả những đứa con thân yêu.”

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *