Khi con nói “con ghét bố mẹ”, phần lớn con không thật sự ghét mà đang dùng từ mạnh nhất mình biết để diễn tả một cảm xúc chưa gọi được tên: tức giận, thất vọng, cảm giác bị từ chối hoặc không được lắng nghe. Cách bố mẹ phản hồi trong năm phút đầu tiên quan trọng hơn chính câu nói đó.

Con ghét bố mẹ là câu nói khiến rất nhiều phụ huynh hoang mang, đau lòng, thậm chí tự trách bản thân ngay trong đêm. Bài viết này giúp anh chị hiểu đúng tín hiệu phía sau câu nói ấy, phân biệt các mức độ khác nhau và có ngay bốn bước ứng xử phù hợp với từng độ tuổi của con.

Mục Lục

Các mức độ của câu nói “con ghét bố mẹ”

Con ghét bố mẹ có thể chia thành ba mức độ khác nhau: cảm xúc bột phát nhất thời, lặp lại theo quy luật, và xa cách kéo dài. Mỗi mức độ mang một dấu hiệu riêng và cần một cách xử lý khác nhau, vì vậy việc đầu tiên anh chị cần làm không phải là hoảng loạn mà là xác định đúng mình đang ở mức nào.

Không phải câu nói con ghét bố mẹ nào cũng giống nhau. Tôi từng đồng hành với rất nhiều gia đình và nhận ra nếu cứ gộp chung mọi trường hợp lại để lo lắng như nhau, bố mẹ sẽ hoặc phản ứng thái quá với một cơn giận thoáng qua, hoặc chủ quan bỏ lỡ dấu hiệu của một khoảng cách đang âm thầm lớn dần.

Mức độDấu hiệu nhận biếtHướng xử lý phù hợp
Mức 1: Cảm xúc bột phát nhất thờiCon nói trong lúc đang giận, nguôi lại sau vài giờ hoặc qua một giấc ngủ, sau đó vẫn tìm đến bố mẹ như bình thườngƯu tiên điều tiết cảm xúc của cả hai bên rồi kết nối lại, không cần làm to chuyện
Mức 2: Lặp lại theo quy luậtCâu nói xuất hiện nhiều lần, thường quanh cùng một chủ đề như học tập, chuyện dùng điện thoại hoặc bị so sánh với anh chị emCần nhìn lại cách phản hồi của bố mẹ và thương lượng lại quy tắc trong nhà cho rõ ràng hơn
Mức 3: Xa cách kéo dàiCon né tránh trò chuyện, không còn chia sẻ chuyện ở trường hay bạn bè, mối quan hệ nguội lạnh trong nhiều thángCần một lộ trình dài hơi, và nhiều gia đình chọn có thêm sự đồng hành từ người có chuyên môn
mức độ con ghét bố mẹ
Trước tiên anh chị cần nhận biết mức độ con đang ghét bố mẹ

Vì sao con ghét bố mẹ?

Vì sao con ghét bố mẹ thường không đến từ một nguyên nhân duy nhất mà là sự cộng dồn của nhiều yếu tố, gom lại thành bảy nhóm: giao tiếp, so sánh và kỳ vọng, kỷ luật, sự vắng mặt cảm xúc, giai đoạn phát triển, hoàn cảnh gia đình và ảnh hưởng từ bên ngoài.

Nguyên nhân từ giao tiếp

Đây là nhóm phổ biến nhất mà tôi gặp, và bên trong nhóm này có ba nguyên nhân cụ thể thường đan xen với nhau.

  • Áp đặt quyết định thay vì hỏi ý con. Khi mọi việc từ nhỏ đến lớn đều do bố mẹ quyết định sẵn, con dần cảm thấy ý kiến của mình không có giá trị và ngừng chia sẻ.
  • Phủ nhận cảm xúc của con. Những câu như “có gì đâu mà khóc” hay “chuyện nhỏ vậy mà cũng buồn” khiến con học được rằng cảm xúc của mình không đáng được công nhận.
  • Lắng nghe hời hợt. Khi bố mẹ nghe con kể chuyện trong lúc mắt vẫn dán vào điện thoại hoặc trả lời cho có, con nhận ra ngay và dần chọn cách im lặng thay vì kể tiếp.

Theo thời gian, ba điều này cộng lại khiến sự im lặng thay thế cho những câu chuyện từng có, và khi bức xúc dồn đủ lâu, nó bật ra thành câu nói nặng nề nhất mà con có trong vốn từ.

Nguyên nhân từ so sánh và kỳ vọng

Nhóm này gồm ba tình huống quen thuộc trong nhiều gia đình Việt.

  • So sánh với anh chị em ruột. Câu “sao con không được như anh con” tưởng vô hại nhưng để lại cảm giác mình luôn kém cạnh ngay trong chính gia đình.
  • So sánh với “con nhà người ta”. Việc lấy một hình mẫu bên ngoài làm thước đo khiến con cảm thấy mình không bao giờ đủ tốt, dù đã cố gắng.
  • Áp lực điểm số vượt quá khả năng thực tế. Khi thành tích trở thành điều kiện để được yêu thương, con không còn cảm nhận được tình yêu vô điều kiện từ bố mẹ.

Cảm giác không bao giờ đủ tốt này, nếu kéo dài, rất dễ chuyển hóa thành sự chống đối hoặc thu mình lại.

Nguyên nhân từ kỷ luật

Ba hình thức kỷ luật sau đây thường gây tổn thương nhiều nhất mà bố mẹ ít khi nhận ra ngay.

  • Quát mắng lớn tiếng. Khi bị quát, con thường chỉ nhớ được cảm giác sợ hãi chứ không nhớ được bài học đằng sau.
  • Dùng đòn roi. Hình phạt thể chất tạo ra nỗi sợ tức thời nhưng về lâu dài làm xói mòn niềm tin của con với bố mẹ.
  • Trách phạt mà không giải thích lý do. Con bị phạt nhưng không hiểu vì sao, dẫn đến cảm giác bất công và ấm ức âm thầm.

Khi những hình thức này lặp đi lặp lại, mối quan hệ giữa bố mẹ và con dần chuyển từ tin tưởng sang đề phòng.

Nguyên nhân từ sự vắng mặt cảm xúc

Có hai kiểu vắng mặt cảm xúc mà tôi thường gặp, và cả hai đều khó nhận ra hơn nhiều so với việc bố mẹ bận rộn đi làm xa nhà.

  • Có mặt về thể chất nhưng vắng mặt về cảm xúc. Bố mẹ đưa đón con đi học đều đặn, lo đủ cơm ăn áo mặc, nhưng hiếm khi thật sự hỏi hôm nay con cảm thấy thế nào.
  • Không tạo được không gian an toàn để con chia sẻ. Khi con từng thử mở lời mà bị gạt đi hoặc bị phán xét, con sẽ ngừng thử lại lần sau.

Con ở cạnh bố mẹ mà vẫn thấy cô đơn, và đó là một trong những nguyên nhân âm thầm nhất dẫn đến khoảng cách.

Nguyên nhân từ giai đoạn phát triển

Ở một số giai đoạn, nhu cầu tâm lý của con thay đổi rất tự nhiên, và điều này thể hiện qua ba khía cạnh.

  • Khao khát tự chủ tăng lên ở tuổi dậy thì. Con muốn tự quyết định nhiều việc hơn thay vì luôn được sắp xếp sẵn.
  • Mong muốn được nhìn nhận như một cá nhân riêng. Con không còn muốn bị nhìn như “đứa trẻ” trong mắt bố mẹ nữa.
  • Biến động cảm xúc do thay đổi tâm sinh lý. Ở lứa tuổi dậy thì, cảm xúc của con thường lên xuống thất thường hơn giai đoạn trước, khiến các phản ứng dễ trở nên gay gắt hơn bình thường.

Nếu bố mẹ vẫn giữ cách quản lý như hồi con còn nhỏ trong khi ba yếu tố trên đang diễn ra, xung đột gần như chắc chắn sẽ xảy ra.

Nguyên nhân từ hoàn cảnh gia đình

Ba hoàn cảnh gia đình sau đây thường đặt con vào tình thế khó xử.

  • Ly hôn hoặc mâu thuẫn giữa bố và mẹ. Con dễ cảm thấy mình phải chọn phe, hoặc trở thành nơi trút cảm xúc của người lớn.
  • Sống chung nhiều thế hệ. Cách dạy con của ông bà và bố mẹ không thống nhất khiến con không biết nên nghe theo ai.
  • Ông bà can thiệp sâu vào việc nuôi dạy. Khi quyết định của bố mẹ liên tục bị ông bà đảo ngược, con mất đi cảm giác về một hệ quy chiếu rõ ràng trong nhà.

Trong nhiều trường hợp, con trút cơn giận lên người gần mình nhất, thường là bố hoặc mẹ, dù nguyên nhân sâu xa lại đến từ cả một hệ thống gia đình phức tạp hơn nhiều.

Nguyên nhân từ bên ngoài

Ba nguồn ảnh hưởng từ bên ngoài sau đây cũng góp phần định hình cách con nhìn nhận mối quan hệ với bố mẹ.

  • Bạn bè cùng trang lứa. Con dễ bị ảnh hưởng bởi cách bạn bè nói về gia đình của họ, kể cả khi hoàn cảnh khác nhau hoàn toàn.
  • Mạng xã hội. Những nội dung ngắn, kịch tính về xung đột gia đình khiến con vô tình học theo cách phản ứng cực đoan.
  • Một số hội nhóm trên mạng có nội dung tiêu cực về cha mẹ. Đây là tín hiệu bố mẹ nên lưu tâm, không phải để cấm đoán gay gắt mà để chủ động trò chuyện cởi mở hơn với con về những gì con đang tiếp nhận mỗi ngày.

Con dễ lặp lại cách diễn đạt cực đoan mà con thấy người khác dùng, dù đôi khi chưa thật sự hiểu hết ý nghĩa của điều mình nói.

Làm gì khi con nói “con ghét bố mẹ”

Khi con nói con ghét bố mẹ, bốn bước sau có thể giúp anh chị phản hồi đúng ngay trong năm phút đầu tiên: tạm dừng, thấu cảm, thiết lập giới hạn và tái kết nối. Bốn bước này dựa trên các thực hành đã được ghi nhận trong nghiên cứu về nuôi dạy con, cụ thể là phương pháp Emotion Coaching của tiến sĩ tâm lý John Gottman và tinh thần giao tiếp phi bạo lực của Marshall Rosenberg.

Tạm dừng, điều tiết bản thân trước khi phản hồi

Phản ứng đầu tiên khi nghe con nói con ghét bố mẹ thường là tổn thương, và ngay sau đó là muốn đáp trả. Đây chính là lúc anh chị cần dừng lại vài giây, thử hít vào chậm rãi ba lần hoặc tách mình khỏi hiện trường khoảng sáu mươi giây trước khi nói bất cứ điều gì. Một câu nói mẫu để “câu giờ” một cách tôn trọng có thể là: “Mẹ cần vài phút để bình tĩnh lại, mình sẽ nói chuyện tiếp ngay sau đó.” Câu này vừa cho anh chị thời gian, vừa không khiến con cảm thấy bị bỏ mặc.

Thấu cảm, gọi tên cảm xúc của con

Sau khi đã bình tĩnh hơn, bước tiếp theo là phản chiếu lại cảm xúc mà con đang có, thay vì phản bác câu nói của con. Một mẫu câu có thể dùng là: “Mẹ thấy con đang rất tức giận vì chuyện vừa rồi.” Cần lưu ý rằng thấu cảm không đồng nghĩa với đồng ý, anh chị vẫn có thể không tán thành hành vi của con trong khi vẫn công nhận cảm xúc đó là thật.

làm gì khi con nói con ghét bố mẹ
Anh chị có thể ứng xử theo từng bước khi con nói ghét bố mẹ

Thiết lập giới hạn, chấp nhận cảm xúc nhưng không chấp nhận mọi cách thể hiện

Đây là điểm nhiều bố mẹ dễ nhầm lẫn nhất. Cảm xúc nào của con cũng được phép tồn tại, nhưng không phải cách thể hiện nào cũng được chấp nhận, chẳng hạn quát tháo hoặc đập phá đồ đạc. Anh chị có thể dạy con một cách diễn đạt thay thế, ví dụ hướng dẫn con nói “con đang rất giận vì…” thay cho việc buông ra câu con ghét bố mẹ mỗi khi khó chịu.

Tái kết nối, quay lại sau khi cả hai đã nguôi

Khung giờ vàng để nối lại cuộc trò chuyện thường rơi vào khoảng ba mươi phút đến hai giờ sau xung đột, khi cảm xúc của cả hai bên đã lắng bớt. Anh chị có thể mở đầu bằng một trong ba cách: rủ con làm việc gì đó nhẹ nhàng cùng nhau như pha một cốc nước, hỏi thẳng “lúc nãy mình đều nói những điều không hay, mình nói lại được không con”, hoặc đơn giản là ngồi xuống cạnh con mà không cần mở lời ngay, để con cảm nhận được anh chị vẫn ở đó.

Dưới đây là bảng đối chiếu những câu nên tránh và câu nên dùng khi đối diện với tình huống này, anh chị có thể lưu lại để tham khảo mỗi khi cần.

Nên tránh nóiNên dùng thay thế
“Con dám nói ghét bố mẹ à?”“Mẹ nghe con đang rất giận, mình nói chuyện được không?”
“Nuôi con để rồi con nói vậy đấy”“Câu đó làm mẹ buồn, nhưng mẹ muốn hiểu điều gì khiến con nói vậy”
“Vô ơn, hư đốn”“Mẹ thấy con đang khó chịu về chuyện gì đó, đúng không?”
“Thích thì đi khỏi nhà này luôn đi”“Con cứ về phòng bình tĩnh trước, lát mình nói tiếp”
“Con cái bây giờ hư quᔓChắc chuyện này quan trọng với con lắm, mẹ muốn nghe”
“Mẹ đã hy sinh bao nhiêu cho con”“Mẹ cũng đang cố hiểu con hơn, mình cùng tìm cách nhé”
“Im ngay, không được cãi”“Con cứ nói hết ý của con, mẹ sẽ lắng nghe”
“Con lúc nào cũng chỉ biết nghĩ cho mình”“Mẹ muốn biết con đang cần gì lúc này”
“Đừng có giở trò với mẹ”“Mẹ thấy có gì đó đang làm con khó chịu, mình nói riêng nhé”
“Cả nhà ai cũng nghe lời, chỉ có con là khác”“Mỗi người có cách cảm nhận riêng, mẹ muốn hiểu cách của con”

Cách ứng xử theo từng độ tuổi của con

Cách ứng xử phù hợp với con ghét bố mẹ thay đổi theo từng độ tuổi, vì ý nghĩa của câu nói này khác nhau rõ rệt giữa một đứa trẻ mẫu giáo và một thiếu niên mười lăm tuổi. Dưới đây là năm giai đoạn cùng những điều đang diễn ra bên trong con, sai lầm thường gặp và các cách phản hồi cụ thể cho từng giai đoạn.

Con 2 đến 6 tuổi: khi “ghét” chỉ là từ con vừa học được

Ở độ tuổi này, con thường chưa hiểu hết sức nặng của từ “ghét”, con chỉ đang bắt chước một từ mạnh mà con nghe được ở đâu đó để diễn tả sự tức giận nhất thời, ví dụ khi bị tắt tivi hoặc không được mua món đồ chơi. Sai lầm thường gặp của bố mẹ là phản ứng quá nghiêm trọng, khiến con vô tình học được rằng từ này có sức mạnh khiến bố mẹ chú ý ngay lập tức.

Anh chị có thể áp dụng những cách sau:

  • Gọi tên đúng cảm xúc thay vì tranh luận về từ ngữ: “Mẹ biết con đang giận vì chưa được xem tivi tiếp.”
  • Không cấm con dùng từ “ghét” một cách gay gắt, vì càng cấm con càng dùng nhiều hơn để thử phản ứng của bố mẹ.
  • Chuyển hướng con sang một hoạt động khác ngay sau khi cảm xúc đã dịu bớt, thay vì kéo dài cuộc tranh luận.

Con 7 đến 11 tuổi: khi con bắt đầu so sánh sự công bằng

Ở giai đoạn này, con bắt đầu có ý thức rõ rệt về sự công bằng, đặc biệt khi so sánh mình với anh chị em trong nhà. Câu nói con ghét bố mẹ ở tuổi này thường xuất hiện sau một quyết định mà con cho là bất công. Sai lầm phổ biến là bố mẹ giải thích quá dài dòng hoặc phớt lờ cảm giác bị đối xử không công bằng của con.

Anh chị có thể áp dụng những cách sau:

  • Hỏi con cụ thể con thấy chỗ nào chưa công bằng, thay vì tự suy đoán: “Con nói cho mẹ nghe con thấy chỗ nào chưa công bằng.”
  • Giải thích ngắn gọn lý do của quyết định, không cần dài dòng vì con dễ mất kiên nhẫn khi nghe giải thích quá lâu.
  • Cùng con thống nhất lại một quy tắc rõ ràng cho lần sau, để con thấy mình có tiếng nói trong việc đó.

Con 12 đến 15 tuổi: khi con cần khẳng định mình là một cá nhân riêng

Đây là giai đoạn con bắt đầu hình thành bản sắc cá nhân rõ nét, muốn được nhìn nhận như một người có chính kiến chứ không còn là đứa trẻ nghe lời tuyệt đối. Sai lầm thường gặp là bố mẹ vẫn áp đặt kiểu quản lý cũ, khiến con cảm thấy bị kiểm soát và phản ứng gay gắt hơn bình thường.

Anh chị có thể áp dụng những cách sau:

  • Chủ động hỏi ý kiến con trước khi quyết định những việc liên quan trực tiếp đến con: “Mẹ muốn nghe ý kiến của con về việc này.”
  • Trao cho con một phần quyền tự quyết trong những việc ít rủi ro, để con cảm nhận được sự tin tưởng: “Con lớn rồi, mẹ tin con có thể tự quyết một phần, mình bàn cùng nhau nhé.”
  • Tránh tranh luận trước mặt bạn bè hoặc người khác, vì điều này khiến con cảm thấy mất thể diện và dễ phản ứng mạnh hơn.

Con 16 đến 18 tuổi: khi con cần quyền tự quyết

Ở tuổi gần trưởng thành, nhu cầu được tự quyết định cuộc sống của mình, từ chuyện chọn ngành học đến các mối quan hệ bạn bè, trở nên rất mạnh mẽ. Sai lầm thường gặp là bố mẹ vẫn giữ quyền quyết định thay con trong những việc lẽ ra con đã đủ khả năng tự lo.

Anh chị có thể áp dụng những cách sau:

  • Nêu góc nhìn của mình như một gợi ý, không phải mệnh lệnh: “Đây là quyết định của con, mẹ chỉ muốn chia sẻ góc nhìn của mẹ để con tham khảo.”
  • Chấp nhận để con tự chịu trách nhiệm với một số lựa chọn nhỏ, kể cả khi kết quả không như mong đợi, để con học cách trưởng thành từ trải nghiệm thật.
  • Bày tỏ sự lo lắng một cách chân thành thay vì cấm đoán: “Mẹ tôn trọng lựa chọn của con, dù mẹ có chút lo lắng.”

Con đã trưởng thành: khi khoảng cách đã kéo dài nhiều năm

Với những gia đình mà khoảng cách đã hình thành từ nhiều năm trước, câu nói con ghét bố mẹ đôi khi không còn được nói ra trực tiếp mà thể hiện qua sự im lặng, hạn chế liên lạc. Sai lầm phổ biến nhất là bố mẹ chờ đợi con chủ động quay lại trước.

Anh chị có thể áp dụng những cách sau:

  • Bắt đầu bằng một tin nhắn ngắn không đòi hỏi phản hồi ngay: “Mẹ chỉ muốn nhắn để con biết mẹ luôn ở đây.”
  • Thừa nhận thẳng thắn những điều trước đây bố mẹ chưa làm tốt, thay vì chờ con tự nhận ra: “Mẹ xin lỗi vì những điều trước đây mẹ chưa làm tốt, mẹ mong có cơ hội nói chuyện với con.”
  • Kiên nhẫn với tốc độ mà con sẵn sàng mở lòng trở lại, không thúc ép hay tạo áp lực về thời gian.

Tình huống thường gặp và kịch bản mẫu

Tám tình huống dưới đây là những trường hợp thực tế mà rất nhiều phụ huynh đã kể cho tôi nghe, mỗi tình huống gồm điều con thật sự đang cần phía sau hành vi, câu nên tránh và câu nên dùng để anh chị áp dụng ngay.

  • Khi bố mẹ tắt tivi hoặc thu điện thoại, con thường đang cần được báo trước và cảm thấy mình có quyền kiểm soát một phần thời gian của bản thân. Nên tránh nói “Tắt ngay, mẹ nói một lần thôi”, thay vào đó có thể nói “Còn năm phút nữa là đến giờ tắt tivi, con chuẩn bị nhé”.
  • Khi bố mẹ từ chối mua món đồ con muốn, con đang cần được công nhận mong muốn của mình là hợp lý, dù không được đáp ứng ngay. Nên tránh nói “Nhà không có tiền, đừng đòi hỏi”, thay vào đó có thể nói “Mẹ hiểu con rất thích món đó, để mẹ cân nhắc thêm và mình bàn lại sau nhé”.
  • Khi con bị so sánh với anh chị em, con đang cần cảm thấy mình được yêu vì chính con là ai, không phải vì thành tích. Nên tránh nói “Sao con không được như anh con”, thay vào đó có thể nói “Mỗi đứa có thế mạnh riêng, mẹ tự hào về những gì con đang cố gắng”.
  • Khi bố mẹ ép con học thêm, con đang cần được hỏi ý kiến trước khi bị sắp xếp lịch học. Nên tránh nói “Mẹ quyết rồi, không bàn cãi”, thay vào đó có thể nói “Mẹ thấy con cần học thêm môn này, con nghĩ sao, mình cùng chọn lịch phù hợp nhé”.
  • Khi con nói câu đó trước mặt người khác, con thường đang muốn gây chú ý hoặc đang mất kiểm soát cảm xúc tạm thời chứ không hẳn có ý làm bố mẹ mất mặt. Nên tránh nói “Về nhà biết tay mẹ”, thay vào đó có thể nói “Mình về nhà rồi nói chuyện riêng nhé con”, giữ bình tĩnh trước mặt người khác rồi xử lý sau.
  • Khi con khóa cửa phòng, không chịu nói chuyện, con đang cần không gian riêng để tự ổn định cảm xúc trước. Nên tránh gõ cửa liên tục hoặc lớn tiếng yêu cầu mở cửa, thay vào đó có thể để lại một mẩu giấy nhỏ: “Khi nào con sẵn sàng, mẹ luôn ở ngoài này”.
  • Khi con nhắn tin “con ghét bố mẹ” qua Zalo hoặc tin nhắn, con thường đang chọn cách nói gián tiếp vì cảm thấy khó nói trực tiếp. Nên tránh nhắn lại ngay bằng giọng gay gắt, thay vào đó có thể nhắn “Mẹ đọc tin của con rồi, mẹ muốn nghe con nói kỹ hơn, khi nào tiện mình nói chuyện nhé”.
  • Khi con nói “con ước mình không phải con của bố mẹ”, đây là câu nói nặng nhất và thường xuất phát từ tổn thương tích tụ lâu ngày, con đang cần được trấn an rằng mối quan hệ này vẫn còn cơ hội thay đổi. Nên tránh đáp trả bằng sự tổn thương tương tự, thay vào đó có thể nói “Câu đó làm mẹ đau lòng, nhưng mẹ muốn hiểu điều gì khiến con cảm thấy vậy, mình nói chuyện được không”.
các tình huống con nói con ghét bố mẹ
Anh chị có thể tham khảo qua một số tình huống và lời nói mẫu

Bố mẹ cũng đau, và điều đó hoàn toàn bình thường

Nghe con nói con ghét bố mẹ không khác gì một nhát dao vào lòng, và bố mẹ thường trải qua ba phản ứng cảm xúc tự nhiên sau đó: tổn thương, tức giận và tự trách. Việc gọi tên đúng ba phản ứng này, biết cách tự an ủi mình trong mười phút đầu, và tránh biến nỗi đau thành lời trả đũa sẽ giúp anh chị vượt qua giai đoạn khó khăn này mà không làm khoảng cách với con rộng thêm.

Ba phản ứng tự nhiên của bố mẹ và vì sao chúng xuất hiện

Ba phản ứng dưới đây gần như ai làm cha mẹ cũng từng trải qua, không phải dấu hiệu của một người nuôi dạy con thất bại.

  • Tổn thương sâu sắc. Câu nói đó chạm trực tiếp vào chính giá trị mà bố mẹ luôn tin mình đang làm tốt, khiến cảm giác bị phủ nhận xuất hiện gần như ngay lập tức.
  • Tức giận. Đây là một cơ chế tự vệ tự nhiên của con người khi cảm thấy công sức của mình không được ghi nhận đúng mức.
  • Tự trách. Bố mẹ bắt đầu lục lại từng quyết định trong quá khứ để tìm xem mình đã sai ở đâu, đôi khi kéo dài dai dẳng hơn cả cơn giận ban đầu.

Cả ba phản ứng này đều bình thường, và việc gọi tên được chúng đã là bước đầu để không bị cuốn theo.

Cách tự an ủi mình trong 10 phút sau cuộc xung đột

Sau một cuộc xung đột, anh chị nên cho phép mình có mười phút riêng để lấy lại cân bằng trước khi quay lại tương tác tiếp với con hoặc với các thành viên khác trong nhà.

  • Uống một cốc nước ấm và ngồi yên một chỗ. Hành động đơn giản này giúp nhịp thở chậm lại và cơ thể bớt căng thẳng.
  • Tự nhắc bản thân đây chỉ là một khoảnh khắc khó khăn. Không phải bản án cho cả mối quan hệ, và ngày mai mọi thứ có thể khác đi.
  • Viết ra vài dòng cảm xúc của mình nếu cần. Việc đặt cảm xúc lên giấy giúp anh chị nhìn nhận nó rõ ràng hơn thay vì để nó cuộn trong lòng.

Nhiều phụ huynh tôi từng trò chuyện chia sẻ rằng chỉ riêng việc cho phép mình được buồn trong vài phút, thay vì cố gắng gồng lên ngay lập tức, đã giúp họ bình tĩnh trở lại nhanh hơn nhiều.

Điều nên tránh: biến nỗi đau thành lời trả đũa

Có ba điều dễ xảy ra nhất khi bố mẹ đang trong lúc tổn thương mà anh chị nên đặc biệt lưu ý.

  • Nhắc lại công lao nuôi dưỡng. Những câu như “mẹ đã hy sinh bao nhiêu cho con” thường khiến con cảm thấy tội lỗi hơn là thấu hiểu, và không giúp giải quyết gốc rễ vấn đề.
  • So sánh con với những đứa trẻ ngoan ngoãn khác. Điều này chỉ khiến con cảm thấy bị phủ nhận thêm một lần nữa, đúng lúc con đang cần được lắng nghe nhất.
  • Đe dọa hoặc nói những lời cắt đứt quan hệ. Những câu như “thích thì đi khỏi nhà này luôn đi” có thể buột miệng trong lúc nóng giận nhưng để lại tổn thương rất lâu sau đó.

Nếu cảm thấy mình sắp nói ra điều gì đó trong lúc còn đang tổn thương, tốt hơn hết nên áp dụng lại bước tạm dừng đã nói ở phần trên, cho cả hai bên thêm thời gian trước khi tiếp tục.

Có một người mẹ từng nhắn cho Lanh tôi lúc gần nửa đêm, kể rằng con gái chị vừa hét lên con ghét bố mẹ rồi khóa trái cửa phòng, còn chị thì ngồi thẫn thờ ngoài phòng khách không biết nên gõ cửa hay để yên. Tôi đọc tin nhắn đó mà thấy quen thuộc lạ thường, vì đó cũng chính là nỗi lo tôi từng trải qua với con mình nhiều năm trước.

Chúng tôi trò chuyện, thử lại từng bước ứng xử đã nói ở trên, và điều khiến tôi nhớ nhất là hai tuần sau chị nhắn lại, kể rằng con đã tự mở cửa phòng vào một tối, ngồi cạnh chị và bắt đầu kể về một chuyện ở lớp, điều mà đã lâu lắm rồi con không làm.

Đồng hành cùng Minh Trí Thành trong hành trình kết nối với con

Không phải gia đình nào cũng có đủ thời gian hoặc điểm tựa để tự mình đi qua giai đoạn này một cách suôn sẻ, và điều đó hoàn toàn không có gì đáng ngại. Nếu anh chị cảm thấy khoảng cách với con đã kéo dài, hoặc muốn có một người đồng hành để hiểu con và hiểu chính mình rõ hơn, có thể tham khảo thêm các chương trình dành cho phụ huynh tại Minh Trí Thành, nơi Lanh tôi cùng đội ngũ đã đồng hành cùng nhiều gia đình có những trăn trở tương tự.

đồng hành cùng Minh Trí Thành kết nối với con
Lanh tôi luôn nỗ lực để con cái và bố mẹ kết nối với nhau

Các chương trình như Đường Đến Trái Tim Con hay Cha Mẹ Tỉnh Thức được xây dựng để giúp bố mẹ hiểu con hơn qua từng giai đoạn phát triển, cải thiện cách giao tiếp trong nhà và từng bước xây dựng lại sự kết nối đã bị đứt quãng. Lanh tôi cùng đội ngũ tại Minh Trí Thành hiểu rằng mỗi gia đình có một câu chuyện riêng, và hành trình đồng hành luôn bắt đầu từ việc lắng nghe câu chuyện đó trước tiên.

Kết luận

Câu nói con ghét bố mẹ không phải bản án về tình cảm gia đình, mà là một tín hiệu cần được đọc đúng và phản hồi đúng cách. Anh chị không cần làm mọi thứ hoàn hảo ngay từ đầu, chỉ cần bắt đầu từ một hành động nhỏ hôm nay, có thể là một câu hỏi nhẹ nhàng thay vì phản ứng gay gắt, để mở lại cánh cửa kết nối với con.

Câu hỏi thường gặp khi con ghét bố mẹ

Trẻ nói “con ghét bố mẹ” có phải là hư không?

Không hẳn. Trong phần lớn trường hợp đây là cách con diễn đạt một cảm xúc mạnh mà con chưa biết gọi tên chính xác, chứ không phải biểu hiện của việc con hư hay vô ơn. Cách bố mẹ nhìn nhận câu nói này sẽ quyết định con có sẵn sàng mở lòng chia sẻ tiếp hay không.

Giai đoạn trẻ ghét bố mẹ thường xảy ra ở độ tuổi nào?

Câu nói này có thể xuất hiện ở bất kỳ độ tuổi nào, nhưng thường rõ rệt nhất quanh giai đoạn bảy đến mười một tuổi khi con bắt đầu ý thức về sự công bằng, và giai đoạn mười hai đến mười lăm tuổi khi con cần khẳng định bản sắc cá nhân của mình.

Nên im lặng hay đáp lại khi con nói câu đó?

Không nên im lặng hoàn toàn vì con có thể hiểu nhầm là bị bỏ mặc, nhưng cũng không nên đáp lại ngay khi còn đang nóng giận. Cách tốt nhất là cho cả hai một khoảng lặng ngắn để bình tĩnh, sau đó quay lại trò chuyện trong khung giờ vàng ba mươi phút đến hai giờ sau đó.

Hội chứng chán ghét bố mẹ là gì? Đây là cách gọi dân gian, không phải một chẩn đoán y khoa chính thức, thường dùng để mô tả tình trạng con có thái độ xa cách, né tránh hoặc phản ứng tiêu cực kéo dài với bố mẹ. Tình trạng này thường là kết quả của nhiều yếu tố tích tụ theo thời gian chứ không xuất hiện đột ngột.

Con ghét bố mẹ có phải là bất hiếu không?

Không nên vội gán ghép như vậy. Phần lớn trường hợp đây là cách con phản ứng với một tổn thương hoặc nhu cầu chưa được đáp ứng, và việc quy chụp thành bất hiếu có thể khiến con càng thu mình lại, khó chia sẻ hơn với bố mẹ.

Bao lâu thì mối quan hệ giữa bố mẹ và con có thể cải thiện?

Điều này phụ thuộc vào mức độ xa cách đã tồn tại bao lâu và mức độ kiên trì của cả hai phía. Với những trường hợp ở mức độ nhẹ, một số gia đình thấy chuyển biến rõ chỉ sau vài tuần áp dụng cách phản hồi mới, trong khi trường hợp xa cách lâu năm cần thời gian dài hơn và sự đồng hành kiên nhẫn.

Con đã trưởng thành và không muốn nói chuyện với bố mẹ thì nên bắt đầu từ đâu?

Nên bắt đầu bằng một bước nhỏ không đòi hỏi phản hồi ngay, ví dụ một tin nhắn ngắn thể hiện sự quan tâm hoặc một lời xin lỗi chân thành về những điều trước đây chưa làm tốt. Điều quan trọng là không gây áp lực buộc con phải quay lại ngay, mà để con cảm nhận cánh cửa vẫn luôn mở.

Tài Liệu Tham Khảo

  1. Gottman Institute, An Introduction to Emotion Coaching: https://www.gottman.com/blog/an-introduction-to-emotion-coaching/
  2. Gottman Institute, Emotion Coaching: The Heart of Parenting:
    https://emotioncoaching.gottman.com/
  3. Wikipedia, Nonviolent Communication: https://en.wikipedia.org/wiki/Nonviolent_Communication
  4. Center for Nonviolent Communication, Founder of our organization, Dr. Marshall Rosenberg: https://www.cnvc.org/about/marshall
Rate this post

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *