
Cha mẹ là hai người thầy đầu tiên dạy ta nói chữ yêu thương, chữ ba, chữ mẹ… dạy ta các kỹ năng dùng đũa, dùng thìa ăn cơm, quét nhà, đạp xe,… Cha mẹ là người để ta mãi ghi nhớ câu “Cù lao chín chữ ghi lòng con ơi” – SINH, CÚC, PHỦ, SÚC, TRƯỞNG, DỤC, CỐ, PHỤC, PHÚC.
Ý nghĩa của 9 chữ đó như sau :
* SINH : là sinh đẻ
* CÚC : là đùm bọc
* PHỦ : là vỗ về
* SÚC : là cho bú mớm
* TRƯỞNG : là nuôi nấng, bồi bổ để con khôn lớn trưởng thành
* DỤC : là dạy bảo điều hay lẽ phải
* CỐ : là theo dõi săn sóc
* PHỤC : là khuyên răn, giáo dục
* PHÚC : là che chở, giữ gìn.
Nhắc tới người thầy người cô ta thường nghĩ tới những buổi học lên trường lên lớp. Nhưng lại ít người nhận ra người thầy, cô đầu tiên của mình, chính là người đã mang những kiến thức đầu tiên, hành động điều tiên, lời nói đầu tiên.
Cha mẹ người thầy đầu tiên và suốt đời của con
Từ lúc sanh ra, bước chân đầu tiên, câu nói đầu tiên, bài tập viết đầu tiên luôn có hình bóng cha mẹ của chúng ta ở đó.Cha mẹ là những người dạy cho ta những câu nói bi bô đầu tiên: ‘Ba ơi, mẹ ơi,…’, uốn nắn từng câu từng chữ, dạy ta phải biết vâng, dạ với người lớn, dịu dàng với em nhỏ, dạy ta nói ‘xin lỗi’ mỗi khi làm sai và ‘cảm ơn’ mỗi khi nhận được sự giúp đỡ. Những bài học làm người đầu tiên, nếu không có cha mẹ, sẽ chẳng ai dạy ta điều đó, cha mẹ chính là người thầy đầu tiên của mỗi con người.
Cha mẹ chính là người dạy cho ta biết thế nào là thiện – ác qua những câu chuyện cổ tích, họ dạy phải yêu thương những người người có hoàn cảnh khó khăn, không xa lánh những người có bệnh hiểm nghèo, đùm bọc những người thiệt thòi trong cuộc sống, biết tự phân biệt đâu là đúng, là sai, biết đứng ra bảo vệ lẽ phải, luôn sống hết mình vì mơ ước và đam mê và tránh xa những cám dỗ của cuộc đời.Cha mẹ là người dù ta có trưởng thành, khi gặp khó khăn vẫn có thể đến bên để học những kinh nghiệm sống, những lời khuyên và những hổ trợ mãi mãi.
Người thầy dạy con mọi điều trong cuộc sống
Cha mẹ cũng chính là những người dạy ta phải biết khiêm tốn, phải biết kiên trì chờ đợi thời cơ, biết khi nào cần phải ‘nhịn’ để nhận ‘điều lành’ nhưng cũng phải biết vùng lên khi cần, không được vội vàng hấp tấp nhưng cũng không được lề mề, chậm chạp. Cha mẹ dạy phải lấy chữ ‘nhẫn’ làm đầu, chữ ‘tâm’ làm gốc để ta có thể sống tốt trong cuộc sống về sau.

Cả cuộc đời cha mẹ luôn đau đáu hai chữ ‘dạy con’, làm sao để con sau này có cuộc sống no đủ, vẹn tròn, dù có lớn đến đâu, con cái vẫn cần được cha mẹ ở bên chỉ bảo, răn dạy, học không bao giờ là thừa và học từ mẹ cha cũng không bao giờ là đủ. Cha mẹ chính là người thầy suốt đời của con cái.
HÃY THAM GIA NGAY HÀNH TRÌNH CÙNG CON TRƯỞNG THÀNH CÙNG CÔ NGUYỄN THỊ LAN ANH








