Câu chuyện: Cậu bé mù và cây đèn
Có một chú bé bị mù đến nhà một người bạn chơi. Mải mê trò chuyện rồi cậu không hay trời tối, người bạn mới nhắc cậu bé là thôi anh đi về đi trời tối rồi, và người bạn mới trao cho cậu bé mù một cây đèn, cậu bé mù cười nói:
– Trời ơi anh đùa tôi hả? Tôi mù mà, anh đưa cái đèn cho tôi để làm cái gì?
Người bạn kia mới từ tốn giải thích:
– Anh cứ cầm khi đèn này lên đi, người ta thấy anh người ta sẽ tránh.
Thế là cậu bé an vui quá, cậu bé rất hạnh phúc cảm ơn bạn cầm cây đèn đi về. Trên đường về cậu bé cứ nghĩ rằng: “Chà, chắc chắn hôm nay ai cũng sẽ tránh mình hết đây”, cho nên là cậu bé đã không dùng kỹ năng dò đường mà mình vốn có, cậu bé đưa cái đèn lên và lao tới phía trước. Một hồi sau thì có một người đâm sầm vào cậu, cả hai đều ngã nhào, cậu bé giận quá hét lên:
– Trời ơi, anh mù rồi hay sao mà không thấy cây đèn của tôi vậy?
Người kia mới ôm bụng cười ngất nói:
– Cây đèn đâu hả? À cây đèn của anh tắt lâu rồi anh đui ơi.

Có ai thấy mình giống cậu bé mù đó không?
Chúng ta vẫn có thể tự bước đi trên cuộc đời, dù cho chúng ta không uyên bác, có nhiều giá trị lắm, nhưng chúng ta vẫn có thể dựa vào bản năng sinh tồn để sống trên thế gian này. Nhưng tiếc thay, khi mà chúng ta có một thứ gì đó để dựa vào thì lập tức chúng ta dựa hẳn vào điều đó, để rồi đánh mất chính mình. Ta sinh ra thói quen lệ thuộc, giống như câu chuyện trên, cây đèn tắt thì chúng ta té ngã, cây đèn còn sáng thì chúng ta vẫn tiếp tục bước đi trong sự mù mờ, và rồi người tổn thương, đau khổ sẽ chính là chúng ta.
Trông chờ vào người khác, để họ dẫn dắt cuộc đời mình là một điều hết sức sai lầm. Chúng ta là một đóa hoa quý, chúng ta sống và tỏa hương thơm đến cuộc đời này. Hãy tin vào chính mình, vì chúng ta còn chứa đựng rất nhiều tài sản quý giá bên trong chính mình.
Bài học từ cây đèn tắt: Đừng đánh mất chính mình khi dựa vào người khác
Câu chuyện “Cậu bé mù và cây đèn” không chỉ đơn thuần là một câu chuyện cảm động, mà còn là ẩn dụ sâu sắc về sự lệ thuộc và niềm tin sai chỗ. Cậu bé mù vốn có khả năng tự đi bằng bản năng, bằng sự rèn luyện và niềm tin vào chính mình. Nhưng khi có cây đèn trong tay, cậu lại đánh mất kỹ năng ấy, quên mất rằng ánh sáng thật sự không nằm ở bên ngoài, mà ở bên trong chính mình.
Trong cuộc sống, nhiều người trong chúng ta cũng giống như cậu bé ấy – khi có được một “cây đèn” nào đó như danh vọng, người thân, địa vị hay sự công nhận, ta dễ quên mất năng lực nội tại của bản thân. Ta bắt đầu phụ thuộc, trông chờ và tin rằng chỉ khi có ai đó hoặc điều gì đó soi sáng, ta mới đi được trên con đường của mình.
Nhưng khi “cây đèn ấy” tắt đi – khi người mình dựa vào rời bỏ, khi sự giúp đỡ biến mất – ta loạng choạng, ngã quỵ và đánh mất phương hướng.
Bài học ở đây là: Ánh sáng giúp ta nhìn thấy đường, nhưng niềm tin và nghị lực mới giúp ta bước đi.
Hãy học cách tự soi sáng cuộc đời mình bằng trí tuệ, bằng lòng tin và bản lĩnh. Khi ta đủ mạnh mẽ để đi bằng chính đôi chân và trái tim của mình, dù cuộc đời có tối đến đâu, ta vẫn tìm được đường để bước tiếp.
Câu chuyện khác:








