Câu chuyện: Người cha mang cơm hộp
Đã 2 giờ chiều mà chưa thấy cha mang cơm đến. Con trai là một chủ quản của nhà máy, anh vô cùng sốt ruột. Anh muốn ăn cơm ba nấu một phần vì muốn tiết kiệm, mặt khác là cha anh nấu rất ngon.
Các đồng nghiệp của anh cũng công nhận ba anh nấu cơm ngon, nhưng trong họ có gì đó coi thường. Đúng vậy, vì cha anh chỉ biết nấu cơm, chỉ biết chịu khổ cực mà không biết hưởng thụ cuộc sống.

Cha anh dạo này không hiểu vì sao lại nấu linh tinh. Hôm thì không có thịt, hôm thì quên không bỏ muối. Bảy giờ tối, cuộc điện thoại từ cảnh sát thông báo là bố anh đang ở đó, ông bị lạc đường và cần anh đón về.
Anh hối hả chạy đến, nhìn ông cụ mà muốn phát điên lên. “Cha làm gì vậy? Một hộp cơm cầm đến tận bây giờ, lại còn đến đây?
Cha nhìn thấy con trai thì bảo: Ăn cơm đi
Người cảnh sát nói cha anh bị đãng trí của người già, ông cụ cứ đi đi lại lại mà không biết đâu, không nhớ nhà mình, không nhớ tên mình và cả người nhà.
Họ phát hiện ra danh thiếp của anh và gọi anh đến.
Giờ anh mới biết, để đưa cơm cho anh người cha già đã đi loanh quanh suốt cả buổi chiều trên con đường cũ. Cái bệnh đãng trí đã làm ông quên mất mình phải đến đâu, nhưng vẫn nhớ nhiệm vụ cần làm cho con trai là đi đưa cơm.
Cha bị đói, suốt cả buổi chiều mà vẫn giữ cơm hộp y nguyên cho anh.
Cơm đã nguội ngắt chìa ra trước mặt chàng trai.
Một người đàn ông đã trưởng thành cuối cùng phải bật khóc trước hành động vì tình yêu thương con vô ngần của cha mình.
TẶNG MIỄN PHÍ BUỔI HỌC ONLINE: PHỤ NỮ TỈNH THỨC – TRỊ GIÁ “5.000.000Đ”








