Dù chúng ta còn trẻ hay đã trưởng thành, dù là những người đã lập gia đình hay đang bận rộn với công việc, trong mắt cha mẹ, ta vẫn mãi là những đứa con bé bỏng. Và tình yêu của cha mẹ, dù ở bất cứ độ tuổi nào, vẫn chưa bao giờ thôi lo lắng, chưa bao giờ thôi mong muốn được chở che.

Câu chuyện tuần 44: Mẹ ơi rửa bát cho con! - Blog.quatructuyen.com

Tôi vẫn nhớ như in một kỷ niệm khi còn là sinh viên. Hôm đó, sau kỳ thực tập dài ngày, chúng tôi cùng nhóm bạn được mời đến nhà giáo sư liên hoan. Buổi tối tràn ngập tiếng cười và những câu chuyện rôm rả. Đến khi tiệc tàn, trên bàn đầy những bát đũa lộn xộn. Một vài người bạn định thu dọn mang đi rửa thì giáo sư vội xua tay, mỉm cười:

“Không cần đâu, có người rửa giúp rồi!”

Cả nhóm còn đang ngơ ngác thì giáo sư nhẹ nhàng gom chén đũa, đem vào bồn rửa. Ông cẩn thận xả hết dầu mỡ, rồi quay sang người mẹ già ngoài 70 của mình, dịu dàng nói:

“Mẹ, rửa bát giúp con nhé!”

Tôi sững người. Tất cả chúng tôi đều bất ngờ trước lời nói ấy.

Một giáo sư đáng kính, luôn xuất hiện với dáng vẻ thanh tao, nho nhã, sao lại có thể để mẹ già cao tuổi phải rửa bát?

Nhưng ngay lúc đó, chúng tôi đã chứng kiến một điều mà cả đời khó có thể quên…

Đôi mắt bà cụ bỗng sáng lên, khuôn mặt như trẻ lại. Bà mỉm cười, vui vẻ đứng dậy đi đến bên bồn rửa, cẩn thận chà từng chiếc bát, từng đôi đũa. Không ai giục giã, bà cứ chậm rãi rửa, như thể đang tận hưởng khoảnh khắc quý giá này.

Mất gần nửa tiếng, bà mới rửa xong. Giáo sư cầm lấy khăn lau tay cho mẹ, dịu dàng nói:

“Mẹ vất vả rồi, nghỉ ngơi một lát nhé!”

Rồi ông nhẹ nhàng đưa bà về phòng.

Chúng tôi vẫn chưa hết kinh ngạc. Khi giáo sư quay trở lại, lặng lẽ rửa lại từng chiếc bát, ông mỉm cười nhìn chúng tôi và nói:

“Làm mẹ, dù ở bất kỳ độ tuổi nào, cũng luôn muốn làm điều gì đó cho con. Dù đã già, nhưng trong mắt mẹ, con vẫn luôn cần mẹ. Khi mẹ được giúp con, mẹ cảm thấy mình vẫn có ích, một ngày trôi qua thật ý nghĩa. Hiếu kính cha mẹ, không chỉ là chăm sóc, giúp đỡ họ, mà còn là trao cho họ cơ hội được yêu thương chúng ta.”

Câu nói ấy chạm vào sâu thẳm lòng tôi.

Chúng ta vẫn nghĩ rằng hiếu thảo là lo cho cha mẹ thật đủ đầy, không để họ phải động tay động chân. Nhưng đôi khi, chính sự bao bọc ấy lại vô tình tước đi niềm vui, tước đi cảm giác được cần đến của cha mẹ. Hạnh phúc của họ đôi khi đơn giản chỉ là được tự tay nấu cho con một bữa cơm, được dọn dẹp, được làm những việc dù nhỏ bé nhưng khiến họ thấy cuộc sống này vẫn có ý nghĩa.

Khiến ai đó cảm thấy mình vẫn còn quan trọng, vẫn còn được cần đến, nghĩa là ta đang trao cho họ niềm vui sống.

Còn với cha mẹ, dù chúng ta có trưởng thành đến đâu, họ vẫn mãi coi ta là đứa con bé bỏng. Ta vẫn là khối thịt đỏ hỏn mà họ từng ôm ấp ngày nào, là báu vật mà cả đời họ không bao giờ ngừng lo lắng.

Vậy nên, đừng chỉ hiếu thảo bằng vật chất, mà hãy để cha mẹ có cơ hội được yêu thương ta theo cách của họ. Vì đôi khi, một câu nói đơn giản như “Mẹ ơi, rửa bát cho con nhé!” lại chính là điều làm họ hạnh phúc nhất.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *